挽清晖亭林处士

宋代 王称
芳洲兰芷正霏霏,忽讶中峰陨少微。雅调何因寄流水,孤琴空自掩清晖。 雨荒脩竹棋声静,尘满閒床鸟迹稀。为问沙头鸥鹭侣,此时谁与更忘机。
fāng zhōu lán zhǐ zhèng fēi fēi   zhōng fēng yǔn shǎo wēi diào yīn liú shuǐ   qín kōng yǎn qīng huī
huāng xiū zhú shēng jìng   chén mǎn xián chuáng niǎo wèi wèn shā tóu ōu   shí shuí gèng wàng