晚晴登楼和叔存侄

宋代 程公许
放浪烟霞我亦曾,误凭宵梦绕觚棱。 眼明一片蚕崖雪,便拟搘筇最上层。
fàng làng yān xiá céng   píng xiāo mèng rào léng  
yǎn míng piàn cán xuě   biàn 便 zhī qióng zuì shàng céng