晚晴

宋代 洪咨夔
子规声里半晴阴,百丈牵行岸草深。挟雨倒回风有力,避山横转水无心。 人于熟处难为别,酒到离边不柰斟。渔叟底知如许事,棹歌穿入暮烟林。
guī shēng bàn qíng yīn   bǎi zhàng qiān xíng àn cǎo shēn xié dǎo huí fēng yǒu   shān héng zhuǎn shuǐ xīn    
rén shú chù nán wéi bié   jiǔ dào biān nài zhēn sǒu zhī shì zhào   chuān 穿 yān lín