晚晴

宋代 韩淲
雨阔云难敛,高楼忽晚晴。地卑虽带润,天近自增明。 蚊动初成势,鸦翻过宿声。墙根有孤树,清坐见凉生。
kuò yún nán liǎn   gāo lóu wǎn qíng bēi suī dài rùn tiān   jìn zēng míng    
wén dòng chū chéng shì   fān guò 宿 shēng qiáng gēn yǒu shù qīng   zuò jiàn liáng shēng