晚晴

宋代 王之道
飞霰飘飘堕晚风,乱山无数暮云同。 天工却似怜羁旅,又变霜华见碧空。
fēi xiàn piāo piāo duò wǎn fēng   luàn shān shù yún tóng
tiān gōng què shì lián   yòu biàn shuāng huá jiàn kōng