晚晴

唐代 杜甫
高唐暮冬雪壮哉,旧瘴无复似尘埃。崖沉谷没白皑皑, 江石缺裂青枫摧。南天三旬苦雾开,赤日照耀从西来, 六龙寒急光裴回。照我衰颜忽落地,口虽吟咏心中哀。 未怪及时少年子,扬眉结义黄金台。洎乎吾生何飘零, 支离委绝同死灰。
gāo táng dōng xuě zhuàng zāi   jiù zhàng shì chén āi chén méi bái ái ái  
jiāng shí quē liè qīng fēng cuī nán tiān sān xún kāi   chì zhào yào 耀 cóng 西 lái  
liù lóng hán guāng péi huí zhào shuāi yán luò   kǒu suī yín yǒng xīn zhōng āi
wèi guài shí shào nián   yáng méi jié huáng jīn tái shēng piāo líng  
zhī wěi jué tóng huī