万年山

宋代 高似孙
依松屈曲疑无路,十里廿里香深沍。 殿台平入蓬莱图,人烟尽属天台赋。 山奔万马逼人立,泉吼晴雷半天注。 乱峰发地翠参错,沓嶂参差龙屈怒。 阴磴仍遗前腊雪,阳崖竞拔千年树。 亦容羽客卖丹来,更有神僧飞锡渡。 佛界焚香玉女跪,海舟献宝胡儿踞。 未午催敲集梵钟,随云共展升堂具。 冥搜穷日不知极,妙尽所历何容遽。 平生略持山水眼,是处且了林泉素。 挥支公钱极易事,分庞翁榻良难遇。 青山不是世闲无,山若识人人也住。
sōng   shí niàn 廿 xiāng shēn  
diàn 殿 tái píng péng lái   rén yān jǐn shǔ tiān tāi  
shān bēn wàn rén   quán hǒu qíng léi bàn tiān zhù  
luàn fēng cuì cēn cuò   zhàng cēn lóng  
yīn dèng réng qián xuě   yáng jìng qiān nián shù  
róng mài dān lái   gèng yǒu shén sēng fēi  
jiè fén xiāng guì   hǎi zhōu xiàn bǎo ér  
wèi cuī qiāo fàn zhōng   suí yún gòng zhǎn shēng táng  
míng sōu qióng zhī   miào jǐn suǒ róng  
píng shēng lüè chí shān shuǐ yǎn   shì chù qiě le lín quán  
huī zhī gōng qián shì   fēn páng wēng liáng nán  
qīng shān shì shì xián   shān ruò shí rén rén zhù