万年欢 春思

宋代 史达祖
两袖梅风,谢桥边、岸痕犹带阴雪。过了匆匆灯市,草根青发。燕子春愁未醒,误几处、芳音辽绝。烟溪上、采绿人归,定应愁沁花骨。非干厚情易歇。奈燕台句老,难道离别。小径吹衣,曾记故里风物。多少惊心旧事,第一是、侵阶罗袜。如今但、柳发晞春,夜来和露梳月。
liǎng xiù méi fēng   xiè qiáo biān àn hén yóu dài yīn xuě guò le cōng cōng dēng shì   cǎo gēn qīng yàn zi chūn chóu wèi xǐng   chù fāng yīn liáo jué yān shàng cǎi 绿 rén guī   dìng yīng chóu qìn huā fēi gàn hòu qíng xiē nài yàn tái lǎo   nán dào bié xiǎo jìng chuī   céng fēng duō shǎo jīng xīn jiù shì   shì qīn jiē luó jīn dàn liǔ chūn   lái shū yuè