万年欢

宋代 王质
一轮明月,古人心万年,更寸心存。沧海化为黄土,心不成尘。杳杳兴亡成败,满乾坤、未见知音。抚阑干、欲唤英魂,沈沈又没人应。无聊敧枕搔首,梦庐中坛上,一似平生。共挽长江为酒,相对同倾。不觉霜风敲竹,睡觉来、海与愁深。拂袖去,塞北河西,红尘陌上寻人。
lún míng yuè   rén xīn wàn nián   gèng cùn xīn cún cāng hǎi huà wèi huáng   xīn chéng chén yǎo yǎo xīng wáng chéng bài   mǎn qián kūn wèi jiàn zhī yīn lán gān huàn yīng hún   shěn shěn yòu méi rén yīng liáo zhěn sāo shǒu   mèng zhōng tán shàng   píng shēng gòng wǎn cháng jiāng wèi jiǔ   xiāng duì tóng qīng jué shuāng fēng qiāo zhú   shuì jiào lái hǎi chóu shēn xiù   sài běi 西   hóng chén shàng xún rén