挽孟待制驾之
有志明时竟不伸,士林公议惜斯人。秋风断雁从谁托,老木清霜见本真。
草草杯盘千里别,悠悠天地一丘尘。题诗忘却伤心处,为是传家有凤麟。
yǒu
有
zhì
志
míng
明
shí
时
jìng
竟
bù
不
shēn
伸
,
shì
士
lín
林
gōng
公
yì
议
xī
惜
sī
斯
rén
人
qiū
。
fēng
秋
duàn
风
yàn
断
cóng
雁
shuí
从
tuō
谁
lǎo
托
,
mù
老
qīng
木
shuāng
清
jiàn
霜
běn
见
zhēn
本
真
。
cǎo
草
cǎo
草
bēi
杯
pán
盘
qiān
千
lǐ
里
bié
别
,
yōu
悠
yōu
悠
tiān
天
dì
地
yī
一
qiū
丘
chén
尘
tí
。
shī
题
wàng
诗
què
忘
shāng
却
xīn
伤
chù
心
wéi
处
,
shì
为
chuán
是
jiā
传
yǒu
家
fèng
有
lín
凤
麟
。