挽吕惇智

宋代 曾几
吕卿豪杰士,家世两申公。小试为郎日,深知有祖风。 名高中兴后,病著半生中。遂作青山去,呜呼万事空。
qīng háo jié shì   jiā shì liǎng shēn gōng xiǎo shì wèi láng shēn   zhī yǒu fēng    
míng gāo zhōng xīng hòu   bìng zhù bàn shēng zhōng suì zuò qīng shān   wàn shì kōng