挽李宣慰

宋代 陆文圭
公骑箕毛上秋旻,忍见龟趺对石高。 盛德固应祠百世,阴功何止活千人。 壮图落落疏空在,华发萧萧事转新。 耆老凋零疳世运,可能知已独沾巾。
gōng máo shàng qiū mín   rěn jiàn guī duì shí gāo  
shèng yīng bǎi shì   yīn gōng zhǐ huó qiān rén  
zhuàng luò luò shū kōng zài   huá xiāo xiāo shì zhuǎn xīn  
lǎo diāo líng gān shì yùn   néng zhī zhān jīn