挽刘文蔚

宋代 家铉翁
先天妙义说来多,圣处工夫几切磋。 一点英灵长不昧,平生学力定难磨。 暮春风景堪闻瑟,尘世纷华付掷梭。 闻道南行缘底事,要从濂洛溉余波。
xiān tiān miào shuō lái duō   shèng chù gōng qiē cuō  
diǎn yīng líng cháng mèi   píng shēng xué dìng nán  
chūn fēng jǐng kān wén   chén shì fēn huá zhì suō  
wén dào nán xíng yuán shì   yào cóng lián luò gài