挽留二兄

宋代 汪藻
闻挈囊衣指故林,上堂长跪涕沾襟。肯将断雁相望影,来慰惊波未定心。 客路山川方积雪,吾庐桃李久成阴。归鞍底用匆匆发,更促杯盘语夜深。
wén qiè náng zhǐ lín   shàng táng cháng guì zhān jīn kěn jiāng duàn yàn xiāng wàng yǐng lái   wèi jīng wèi dìng xīn    
shān chuān fāng xuě   táo jiǔ chéng yīn guī ān yòng cōng cōng gèng   bēi pán shēn