挽李平仲二首 其一

唐代 王质
杳杳归无极,茫茫恨有馀。九原那可作,万事总成虚。 汀草何尝歇,云山亦自如。此回真定别,无雁可传书。
yǎo yǎo guī   máng máng hèn yǒu jiǔ yuán zuò wàn   shì zǒng chéng    
tīng cǎo cháng xiē   yún shān huí zhēn dìng bié   yàn chuán shū