挽令人

宋代 王十朋
糟糠情味饱相谙,我事耕耘尔力蚕。误走迷途半天下,忽惊魂梦断泉南。 二年旅榇悲无奈,千里途车涕不堪。预卜黄华晚秋节,佳城归祔白岩庵。
zāo kāng qíng wèi bǎo xiāng ān   shì gēng yún ěr cán zǒu bàn tiān xià   jīng hún mèng duàn quán nán
èr nián chèn bēi nài   qiān chē kān bo huáng huá wǎn qiū jié   jiā chéng guī bái yán ān