挽李季文二首

宋代 吴芾
世趋捷径蹈危机,公独安恬度岁时。 但见谦谦卑自牧,不为赫赫急人知。 政成名已闻丹扆,官满身将上赤墀。 岂料一朝成奄忽,空传南国去思碑。
shì jié jìng dǎo wēi   gōng ān tián suì shí
dàn jiàn qiān qiān bēi   wéi rén zhī
zhèng chéng míng wén dān   guān mǎn shēn jiāng shàng chì chí
liào zhāo chéng yǎn   kōng chuán nán guó bēi