挽康山人裕卿

明代 王世贞
结客翩翩满二京,雅闻然诺重康生。归来乐志粗欲就,老去潜夫犹未成。 幸自故人收侠骨,谁从遗草问诗名。寡妻弱子能无恙,知有当年范巨卿。
jié piān piān mǎn èr jīng   wén rán nuò zhòng kāng shēng guī lái zhì jiù lǎo   qián yóu wèi chéng    
xìng rén shōu xiá   shuí cóng cǎo wèn shī míng guǎ ruò néng yàng zhī   yǒu dāng nián fàn qīng