晚菊

宋代 周文璞
亭亭砌下黄金花,霜后颜色如矜誇。玄英摧挫百卉尽,独自照耀山人家。 湘累晨餐不论数,千岁高丘恐无女。君不见天宝杜陵翁,晚节尝为少年侮。
tíng tíng xià huáng jīn huā   shuāng hòu yán jīn kuā xuán yīng cuī cuò bǎi huì jǐn   zhào yào shān 耀 rén jiā    
xiāng lèi chén cān lùn shù   qiān suì gāo qiū kǒng jūn jiàn tiān bǎo líng wēng wǎn   jié cháng wèi shào nián