挽晋千户

宋代 陆文圭
燐草原头十七霜,宛丘改卜日辰良。可怜先轸如生面,疑住灵均不死乡。 抔土岂能埋宿愤,遗民聊与发幽光。护丧诸子皆称孝,万室他年置墓傍。
lín cǎo yuán tóu shí shuāng   wǎn qiū gǎi chén liáng lián xiān zhěn shēng miàn   zhù líng jūn xiāng    
póu néng mái 宿 fèn   mín liáo yōu guāng sàng zhū jiē chēng xiào wàn   shì nián zhì bàng