晚霁二首 其一

宋代 陆游
雨断檐馀滴,云疏日漏明。人其如积潦,天自活疲氓。 溪碓舂香稻,霜丛剪绿橙。书生久愁卧,作意赋新晴。
duàn yán   yún shū lòu míng rén lǎo   tiān huó méng
duì chōng xiāng dào   shuāng cóng jiǎn 绿 chéng shū shēng jiǔ chóu   zuò xīn qíng