挽黄山周正卿
与君相识便相知,却叹相逢最后时。沧海几回明月夜,黄山终负薜萝期。
秋风野水寒猿断,落叶荒原吊客悲。遥想泉台今不恨,传家应有凤毛奇。
yǔ
与
jūn
君
xiāng
相
shí
识
biàn
便
xiāng
相
zhī
知
,
què
却
tàn
叹
xiāng
相
féng
逢
zuì
最
hòu
后
shí
时
cāng
。
hǎi
沧
jǐ
海
huí
几
míng
回
yuè
明
yè
月
huáng
夜
,
shān
黄
zhōng
山
fù
终
bì
负
luó
薜
qī
萝
期
。
qiū
秋
fēng
风
yě
野
shuǐ
水
hán
寒
yuán
猿
duàn
断
,
luò
落
yè
叶
huāng
荒
yuán
原
diào
吊
kè
客
bēi
悲
yáo
。
xiǎng
遥
quán
想
tái
泉
jīn
台
bù
今
hèn
不
chuán
恨
,
jiā
传
yīng
家
yǒu
应
fèng
有
máo
凤
qí
毛
奇
。