挽黄蘖大休上人
只履复还西,令人忆我师。空门了生灭,尘世漫凄其。
驯鸽栖新塔,灵花落故枝。愁来双树下,空有泪如丝。
zhī
只
lǚ
履
fù
复
huán
还
xī
西
,
lìng
令
rén
人
yì
忆
wǒ
我
shī
师
kōng
。
mén
空
le
门
shēng
了
miè
生
chén
灭
,
shì
尘
màn
世
qī
漫
qí
凄
其
。
xùn
驯
gē
鸽
qī
栖
xīn
新
tǎ
塔
,
líng
灵
huā
花
luò
落
gù
故
zhī
枝
chóu
。
lái
愁
shuāng
来
shù
双
xià
树
kōng
下
,
yǒu
空
lèi
有
rú
泪
sī
如
丝
。