挽何汉卿

宋代 陆文圭
被服安儒素,行藏任性真。 终于太平世,夺我老成人。 乔木苍苍石,孙枝奕奕新。 西数闻夜笛,衰沪一沾巾。
bèi ān   xíng cáng rèn xìng zhēn  
zhōng tài píng shì   duó lǎo chéng rén  
qiáo cāng cāng shí   sūn zhī xīn  
西 shù wén   shuāi zhān jīn