王总领生日

宋代 魏了翁
皇天覆后土,藐然中为人。 职职万同宇,何所非吾仁。 一二指搐耳,动且关嚬呻。 置之非害事,尚欲求其信。 矧今我赤子,犬羊所噬吞。 养之将遗患,迫之几寡恩。 犹以赤子故,未忍穷追奔。 蠢彼不我德,羽书惊严宸。 帝日斯可矣,戎首将处焚。 一军戍江介,一军留汉滨。 雨中彻桑土,火后忧突薪。 又念蜀上游,擢才饷吾军。 蜀力如蜗涎,仅足以濡身。 云胡走荆楚,坐视空川秦。 天下本一家,奚必尔我分。 独怜去天远,缓急呼不闻。 公今从此升,於国拟世臣。 家有忧民谱,世磋及兹辰。 直前明分义,却立思本根。 岂但无怨公,此志长光新。
huáng tiān hòu   miǎo rán zhōng wéi rén  
zhí zhí wàn tóng   suǒ fēi rén  
èr zhǐ chù ěr   dòng qiě guān pín shēn  
zhì zhī fēi hài shì   shàng qiú xìn  
shěn jīn chì   quǎn yáng suǒ shì tūn  
yǎng zhī jiāng huàn   zhī guǎ ēn  
yóu chì   wèi rěn qióng zhuī bēn  
chǔn   shū jīng yán chén  
  róng shǒu jiāng chù fén  
jūn shù jiāng jiè   jūn liú hàn bīn  
zhōng chè sāng   huǒ hòu yōu xīn  
yòu niàn shǔ shàng yóu   zhuó cái xiǎng jūn  
shǔ xián   jǐn shēn  
yún zǒu jīng chǔ   zuò shì kōng chuān qín  
tiān xià běn jiā   ěr fēn  
lián tiān yuǎn   huǎn wén  
gōng jīn cóng shēng   guó shì chén  
jiā yǒu yōu mín   shì cuō chén  
zhí qián míng fēn   què běn gēn  
dàn yuàn gōng   zhì zhǎng guāng xīn