王中父哀词(并叙)

宋代 苏轼
仁宗朝以制策登科者十五人,轼忝冒时,尚有富彦国、张安道、钱子飞、吴长文、夏公酉、陈令举、钱醇老、王中父并轼与家弟辙,九人存焉。 其后十有五年,哭中父于密州,作诗吊之,则子飞、长文、令举殁矣。 又八年,轼自黄州量移汝海,与中父之子沇之相遇于京口,相持而泣,则十五人者独三人存耳,盖安道及轼与家弟而已,呜呼悲夫。 乃复次前韵,以遗沇之,时沇之亦以罪谪,家于钱塘云。 生刍不独比前人,束藁端能废谢鲲。 子达想无身后念,吾衰不复梦中论。 已知毅豹为均死,未识荆凡定孰存。 堪笑东坡痴钝老,区区犹记刻舟痕。
rén zōng cháo zhì dēng zhě shí rén   shì tiǎn mào shí   shàng yǒu yàn guó zhāng ān dào qián zi fēi zhǎng wén xià gōng yǒu chén lìng qián chún lǎo wáng zhōng bìng shì jiā zhé jiǔ rén cún yān                  
hòu shí yǒu nián   zhōng zhōu   zuò shī diào zhī   fēi zhǎng wén lìng      
yòu nián   shì huáng zhōu liàng hǎi   zhōng zhī yǎn zhī xiāng jīng kǒu   xiāng chí ér   shí rén zhě sān rén cún ěr   gài ān dào shì jiā ér   bēi  
nǎi qián yùn   yǎn zhī   shí yǎn zhī zuì zhé   jiā qián táng yún  
shēng chú qián rén   shù gǎo duān néng fèi xiè kūn  
zi xiǎng shēn hòu niàn   shuāi mèng zhōng lùn  
zhī bào wèi jūn   wèi shí jīng fán dìng shú cún  
kān xiào dōng chī dùn lǎo   yóu zhōu hén