汪直卿相招子大先至有诗炎后至子大再至因次

宋代 王炎
笋舆呕轧度何许,水满东皋新过雨。 主人倒屣出门迎,喜气津津贯眉宇。 别易会难宜少留,清谈绝倒殊不休。 青衿诵诗劝客饮,客亦歌然争旅酬。 向来青鬓今白首,自古交情难耐久。 从今乘兴时一来,请属细君多酿酒。
sǔn ǒu zhá   shuǐ mǎn dōng gāo xīn guò  
zhǔ rén dǎo chū mén yíng   jīn jīn guàn méi  
bié huì nán shǎo liú   qīng tán jué dǎo shū xiū  
qīng jīn sòng shī quàn yǐn   rán zhēng chóu  
xiàng lái qīng bìn jīn bái shǒu   jiāo qing nán nài jiǔ  
cóng jīn chéng xìng shí lái   qǐng shǔ jūn duō niàng jiǔ