汪直卿相招以病爽约因成拙句并呈子大

宋代 王炎
一声鶗鴃落红稀,试问春余几许时。 多谢佳招频卜日,自惭衰配却愆期。 但能有酒肯留客,莫恨无花空折枝。 邑下老禅无恙否,可同谈笑一开眉。
shēng jué luò hóng   shì wèn chūn shí  
duō xiè jiā zhāo pín   cán shuāi pèi què qiān  
dàn néng yǒu jiǔ kěn liú   hèn huā kōng zhé zhī  
xià lǎo chán yàng fǒu   tóng tán xiào kāi méi