王昭君怨诸词人连句

唐代 佚名
掖庭娇幸在蛾眉,争用黄金写艳姿。始言恩宠由君意,谁谓容颜信画师。 微躯一自入深宫,春华几度落秋风。君恩不惜更衣处,妾貌应殊画壁中。 闻道和亲将我撇,选貌披图遍宫掖。图中容貌既不如,选后君王空悔惜。 始知王意本相亲,自恨丹青每误身。昔是宫中薄命妾,今成塞外断肠人。 九重恩爱应长谢,万里关山愁远嫁。飞来北地不胜春,月照南庭空度夜。 夜中含涕独婵娟,遥念君边与朔边。毳幕不同罗帐日,毡裘非复锦衾年。 长安高阙三千里,一望能令一心死。秋来怀抱既不堪,况复南飞雁声起。
tíng jiāo xìng zài é méi   zhēng yòng huáng jīn xiě yàn 姿 shǐ yán ēn chǒng yóu jūn   shuí wèi róng yán xìn huà shī
wēi shēn gōng   chūn huā luò qiū fēng jūn ēn gēng chù   qiè mào yīng shū huà zhōng
wén dào qīn jiāng piē   xuǎn mào biàn gōng zhōng róng mào   xuǎn hòu jūn wáng kōng huǐ
shǐ zhī wáng běn xiàng qīn   hèn dān qīng měi shēn shì gōng zhōng mìng qiè   jīn chéng sài wài duàn cháng rén
jiǔ zhòng ēn ài yīng cháng xiè   wàn guān shān chóu yuǎn jià fēi lái běi shèng chūn   yuè zhào nán tíng kōng
zhōng hán chán juān   yáo niàn jūn biān shuò biān cuì tóng luó zhàng   zhān qiú fēi jǐn qīn nián
cháng ān gāo quē sān qiān   wàng néng lìng xīn qiū lái huái 怀 bào kān   kuàng nán fēi yàn shēng