王昭君变文 其四

唐代 佚名
妾嫁来沙漠,经冬向晚时。和明以合调,翼以当威仪。 红脸偏承宠,青蛾侍妾时。□□□□□,每怜岁寒期。 今果连其病,容华渐渐衰。五神俱总散,四代的危危。 月华来映塞,风树已惊枝。鍊药须岐伯,看方要巽离。 此间无本草,何处觅良师。妾貌如红线,孤鸾视影犹□□,龙剑非人尚忆雌。 妾死若留故地葬,临时请报汉王知。
qiè jià lái shā   jīng dōng xiàng wǎn shí míng diào   dāng wēi    
hóng liǎn piān chéng chǒng   qīng é shì qiè shí měi             lián suì hán    
jīn guǒ lián bìng   róng huá jiàn jiàn shuāi shén zǒng sàn   dài de wēi wēi    
yuè huá lái yìng sāi   fēng shù jīng zhī liàn yào kàn   fāng yào xùn    
jiān běn cǎo   chǔ liáng shī qiè mào hóng xiàn 线   luán shì yǐng yóu lóng       jiàn fēi rén shàng    
qiè ruò liú zàng   lín shí qǐng bào hàn wáng zhī