王昭君变文 其八

唐代 佚名
明明汉使达边隅,凛凛蕃王出帐趋。大汉称尊成命重,高声读敕吊单于。 昨咸来表知其向,今叹明妃奄逝殂?故使教臣来吊祭,远道兼问有所须。 此间虽则人行义,彼处多应礼不殊。附马赐其千匹綵,公主仍留十斛珠。 虽然与朕山河隔,每每怜卿岁月孤。秋末既能安葬了,春间暂请赴京都。 单于受吊复含渧,汉使闻言悉以悲。丘山义重恩难舍,江海虽深不可齐。 一从归汉别连北,万里长怀霸岸西。闲时静坐观羊马,闷即徐行悦鼓鼙。 嗟呼数月连非祸,谁为今冬急解奚?乍可阵头失却马,那堪向老更亡妻! 灵仪好日须安历,葬事临时不敢稽。莫怪帐前无埽土,直为渧多旋作泥。
míng míng hàn shǐ 使 biān   lǐn lǐn fān wáng chū zhàng hàn chēng zūn chéng mìng zhòng   gāo shēng chì diào chán
zuó xián lái biǎo zhī xiàng   jīn tàn míng fēi yǎn shì   shǐ 使 jiào chén lái diào   yuǎn dào jiān wèn yǒu suǒ
jiān suī rén xíng   chù duō yìng shū qiān cǎi   gōng zhǔ réng liú shí zhū
suī rán zhèn shān   měi měi lián qīng suì yuè qiū néng ān zàng le   chūn jiān zàn qǐng jīng
chán shòu diào hán   hàn shǐ 使 wén yán bēi qiū shān zhòng ēn nán shè   jiāng hǎi suī shēn
cóng guī hàn bié lián běi   wàn cháng huái 怀 àn 西 xián shí jìng zuò guān yáng   mèn xíng yuè
jiē shù yuè lián fēi huò   shuí wèi jīn dōng jiě   zhà zhèn tóu shī què   kān xiàng lǎo gēng wáng  
líng hǎo ān   zàng shì lín shí gǎn guài zhàng qián sào   zhí wèi duō xuán zuò