王昭君

宋代 孔平仲
昭君十五入汉宫,自倚花艳如芙蓉。黄金不买画者笔,西子变作嫫女容。 羊车忽略久不幸,夜夜月照罗帷空。娇痴怨恨掩袂泣,常恐兰蕙摧霜风。 不堪坐守寂寞苦,遂愿将身嫁胡虏。神仙缥缈下朝阳,再拜玉墀辞汉主。 天颜惊顾初相识,自起欲留留不得。吁嗟拂袖归禁中,却看飞燕无颜色。 婵娟去去阴山道,几日风沙貌枯槁。千秋万古恨无穷,坟上春风无寸草。
zhāo jūn shí hàn gōng   huā yàn róng huáng jīn mǎi huà zhě   西 biàn zuò róng    
yáng chē lüè jiǔ xìng   yuè zhào luó wéi kōng jiāo chī yuàn hèn yǎn mèi cháng   kǒng lán huì cuī shuāng fēng    
kān zuò shǒu   suì yuàn jiāng shēn jià shén xiān piāo miǎo xià zhāo yáng zài   bài chí hàn zhǔ    
tiān yán jīng chū xiāng shí   liú liú jiē xiù guī jìn zhōng què   kàn fēi yàn yán    
chán juān yīn shān dào   fēng shā mào gǎo qiān qiū wàn hèn qióng fén   shàng chūn fēng cùn cǎo