王昭君

宋代 刘敞
婵娟巫峡女,秀色倾阳台。昔为一片云,飞入汉宫来。 明镜徒自妍,幽兰谁为媒。丹青固难恃,远嫁委尘埃。 十步一反顾,百步一徘徊。出门如万里,泪下成霰摧。 左右相娱乐,丝竹声正哀。岂不强言笑,郁郁不可开。 黄河入东海,还从天上回。嗟尔独抱恨,一往掷蒿莱。
chán juān xiá   xiù qīng yáng tái wèi piàn yún fēi   hàn gōng lái    
míng jìng yán   yōu lán shuí wèi méi dān qīng nán shì yuǎn   jià wěi chén āi    
shí fǎn   bǎi pái huái chū mén wàn lèi   xià chéng xiàn cuī    
zuǒ yòu xiāng   zhú shēng zhèng āi jiāng yán xiào   kāi    
huáng dōng hǎi   hái cóng tiān shàng huí jiē ěr bào hèn   wǎng zhì hāo lái