王泽岭遭洪水

唐代 孔德绍
地籁风声急,天津云色愁。悠然万顷满,俄尔百川浮。 还似金堤溢,翻如碧海流。惊涛遥起鹭,回岸不分牛。 徒知怀赵景,终是倦阳侯。木梗诚无托,芦灰岂暇求。 思得乘槎便,萧然河汉游。
lài fēng shēng   tiān jīn yún chóu yōu rán wàn qǐng mǎn   é ěr bǎi chuān
hái shì jīn   fān hǎi liú jīng tāo yáo   huí àn fēn niú
zhī huái 怀 zhào jǐng   zhōng shì juàn yáng hòu gěng chéng tuō   huī xiá qiú
chéng chá biàn 便   xiāo rán hàn yóu