望早日

唐代 朱庆馀
窗下闻鸡后,苍茫映远林。才分天地色,便禁虎狼心。 是处程涂远,何山洞府深。此时堪伫望,万象豁尘襟。
chuāng xià wén hòu   cāng máng yìng yuǎn lín cái fèn tiān   biàn 便 jìn láng xīn
shì chù chéng yuǎn   shān dòng shēn shí kān zhù wàng   wàn xiàng huō chén jīn