望玉山歌

宋代 章甫
天苍苍,海茫茫。武峦后,沙连旁。半空浮白,万岛开张。 非冰非水,非雪非霜。老翁认得真面目,云是玉山发异光。 山上宝光山下照,万丈清高万丈长。晴云展拓三峰立,一峰独耸镇中央。 须臾变幻千万状,晶莹摩荡异寻常。四时多隐三冬见,如练如瀑如截肪。 骇目惊人不一足,莫辨璧圆与圭方。我闻辉山知韫玉,又闻采玉出昆冈。 可求犹是人间宝,争似此山空瞻望。当时有客痴山凿,自恃雄心豪力强。 岂知愈入愈深处,归于无何有之乡。嗟乎玉山愿望几曾见,我今何幸愿为偿。 偿来愿望亦造化,多谢山灵不可忘。山灵归去将谁说,依旧囊纱而篆香。 大璞自然天地秘,未知韫椟何处藏。且将一片馀光好,袖来宝贵入诗囊。
tiān cāng cāng   hǎi máng máng luán hòu   shā lián páng bàn kōng bái   wàn dǎo kāi zhāng
fēi bīng fēi shuǐ   fēi xuě fēi shuāng lǎo wēng rèn de zhēn miàn   yún shì shān guāng
shān shàng bǎo guāng shān xià zhào   wàn zhàng qīng gāo wàn zhàng zhǎng qíng yún zhǎn tuò sān fēng   fēng sǒng zhèn zhōng yāng
biàn huàn qiān wàn zhuàng   jīng yíng dàng xún cháng shí duō yǐn sān dōng jiàn   liàn jié fáng
hài jīng rén   biàn yuán guī fāng wén huī shān zhī yùn   yòu wén cǎi chū kūn gāng
qiú yóu shì rén jiān bǎo   zhēng shān kōng zhān wàng dāng shí yǒu chī shān záo   shì xióng xīn háo qiáng
zhī shēn chù   guī yǒu zhī xiāng jiē shān yuàn wàng zēng jiàn   jīn xìng yuàn wèi cháng
cháng lái yuàn wàng zào huà   duō xiè shān líng wàng shān líng guī jiāng shuí shuō   jiù náng shā ér zhuàn xiāng
rán tiān   wèi zhī yùn chǔ cáng qiě jiāng piàn guāng hǎo   xiù lái bǎo guì shī náng