望云轩为白先生赋

唐代 王翰
大行高岫晚崔嵬,千里平郊霁景开。每为望云生远思,那堪爱日起深哀。 老亲徙倚肠应断,游子登临首重回。岁久慈帏疏定省,小轩终日独徘徊。
xíng gāo xiù wǎn cuī wéi   qiān píng jiāo jǐng kāi měi wèi wàng yún shēng yuǎn   kān ài shēn āi
lǎo qīn cháng yīng duàn   yóu dēng lín shǒu chóng huí suì jiǔ wéi shū dìng xǐng   xiǎo xuān zhōng pái huái