望云生

唐代 王翰
峨峨太行山,悠悠行子心。凭高望乡国,白云翳遥岑。 目触心亦驰,亲居宛在临。欲发久裴回,悒悒伤中襟。 孝哉狄文惠,才器真遗珠。推毂五龙起,扶日升天衢。 元功照简策,存与天地俱。许公纯孝心,羹墙见昏晓。 辞家旷定省,作郡理纷扰。怀亲慕昔贤,襟韵同表表。 惟此远业期,令誉庶终保。
é é tài háng shān   yōu yōu háng xīn píng gāo wàng xiāng guó   bái yún yáo cén
chù xīn chí   qīn wǎn zài lín jiǔ péi huí   shāng zhōng jīn
xiào zāi wén huì   cái zhēn zhū tuī lóng   shēng tiān
yuán gōng zhào jiǎn   cún tiān gōng chún xiào xīn   gēng qiáng jiàn hūn xiǎo
jiā kuàng dìng xǐng   zuò jùn fēn rǎo huái 怀 qīn xián   jīn yùn tóng biǎo biǎo
wéi yuǎn   lìng shù zhōng bǎo