望月婆罗门引 中秋夜

元代 王恽
柳边层榭,倚兰人共月孤高。乱云脱坏崩涛。一片广寒宫殿,桂影数秋毫。 尽掀髯老子,露湿宫袍。 人生此朝。能几度、可怜宵。况对清尊皓齿,舞袖织腰。 碧空如洗,拚一醉、河倾转斗杓。今夕乐、归梦临皋。
liǔ biān céng xiè   lán rén gòng yuè gāo luàn yún tuō huài bēng tāo piàn guǎng hán gōng 广 diàn guì yǐng 殿   shù qiū háo      
jǐn xiān rán lǎo zi   shī 湿 gōng páo  
rén shēng cháo néng lián xiāo kuàng duì qīng zūn hào chǐ xiù zhī 齿   yāo        
kōng   pàn zuì qīng zhuǎn dòu sháo jīn guī mèng lín gāo