望月婆罗门引

金朝 段成己
繁华梦断,吹花风起却添衣。满庭红雨霏霏。独倚绳床微叹,此意竟谁知。怅西园转眼,翠幕成围。事无长违。觉四十九年非。便好忙开蒋径,细和陶诗。风流已置,抚遗编、三叹赏音稀。人不觉、弦断朱丝。
fán huá mèng duàn   chuī huā fēng què tiān mǎn tíng hóng fēi fēi shéng chuáng wēi tàn   jìng shéi zhī chàng 西 yuán zhuǎn yǎn   cuì chéng wéi shì cháng wéi jué shí jiǔ nián fēi biàn 便 hǎo máng kāi jiǎng jìng   táo shī fēng liú zhì   biān sān tàn shǎng yīn rén jué xián duàn zhū