望月婆罗门 送陈咏之自辽阳还汴水

宋代 蔡松年
妙龄秀发,韵清冰玉洗罗纨。文章桂窟高寒。晤语平生风味,如对好江山。向雪云辽海,笑里春还。宦情久阑。道勇退、岂吾难。老境哦君好句,张我萧闲。一峰明秀,为传语、浮月碧琅?。归意满、水际林间。
miào líng xiù   yùn qīng bīng luó wán wén zhāng guì gāo hán píng shēng fēng wèi   duì hǎo jiāng shān xiàng xuě yún liáo hǎi   xiào chūn hái huàn qíng jiǔ lán dào yǒng tuì 退 nán lǎo jìng ó jūn hǎo   zhāng xiāo xián fēng míng xiù   wèi chuán yuè láng   ? ?。 guī mǎn shuǐ lín jiān