望月怀友

唐代 李群玉
浮云卷尽看朣胧,直出沧溟上碧空。盈手水光寒不湿, 流天素彩静无风。酒花荡漾金尊里,棹影飘飖玉浪中。 川路正长难可越,美人千里思何穷。
yún juǎn jǐn kàn tóng lóng   zhí chū cāng míng shàng kōng yíng shǒu shuǐ guāng hán shī 湿  
liú tiān cǎi jìng fēng jiǔ huā dàng yàng jīn zūn   zhào yǐng piāo yáo làng zhōng
chuān zhèng cháng nán yuè   měi rén qiān qióng