望远行
一朵青山一朵愁。飞瀑泪争流。夕阳更作一天秋。
谁忍上高楼。
花已落,不须春。镜台交与流尘。玉颜难再是西秦。
魂梦且教逐行云。命薄古如此,枉用湿罗巾。
yī
一
duǒ
朵
qīng
青
shān
山
yī
一
duǒ
朵
chóu
愁
。
。
fēi
飞
pù
瀑
lèi
泪
zhēng
争
liú
流
。
。
xī
夕
yáng
阳
gèng
更
zuò
作
yì
一
tiān
天
qiū
秋
。
。
shuí
谁
rěn
忍
shàng
上
gāo
高
lóu
楼
。
。
huā
花
yǐ
已
luò
落
,
bù
不
xū
须
chūn
春
。
。
jìng
镜
tái
台
jiāo
交
yǔ
与
liú
流
chén
尘
。
。
yù
玉
yán
颜
nán
难
zài
再
shì
是
xī
西
qín
秦
。
。
hún
魂
mèng
梦
qiě
且
jiào
教
zhú
逐
háng
行
yún
云
。
。
mìng
命
bó
薄
gǔ
古
rú
如
cǐ
此
,
wǎng
枉
yòng
用
shī
湿
luó
罗
jīn
巾
。
。