望远行

宋代 黄庭坚
荔枝,常以遗生。故戏及之 自见来,虚过却、好时好日。这訑尿粘腻得处煞是律。据眼前言定,也有十分七八。冤我无心除告佛。 管人闲底,且放我快活{得彳口}。便索些别茶只待,又怎不过偎花映月。且与一班半点,只怕你没丁香核。
zhī   cháng shēng zhī
xiàn lái   guò què hǎo shí hǎo zhè niào 尿 zhān chù shà shì yǎn qián yán dìng   yǒu shí fēn yuān xīn chú gào
guǎn rén xián   qiě fàng kuài huo   { chì kǒu   } }。 biàn 便 suǒ xiē bié chá zhǐ dài   yòu zěn guò wēi huā yìng yuè qiě bān bàn diǎn   zhǐ méi dīng xiāng