王原庆新迁居南堂以古风求写恕斋二大字并石

宋代 楼钥
三槐诸孙有奇士,才高特未遇时尔。 作诗尤能备众体,短章大篇仍杂拟。 解纷使掉三寸舌,随陆苏张何足比。 雕鹗犹未离风尘,蛟螭尚尔蟠泥滓。 平生曳裾向侯门,豪杰闻风竞瞻企。 只今交游亦凋落,凛凛一身嗟独峙。 槐阴满庭渺何在,久寓瀛壖成故里。 濒湖小楼太孤露,何殊玉川洛城里。 迩来深入作郊居,高屋好山成二美。 未能技剑斩楼兰,几欲袖椎摧晋鄙。 便将拂袖武陵溪,谁能著脚长安市。 西门性急佩柔韦,柳子气高戕曲几。 衡宇全似归柴桑,茅茨大胜居儋耳。 我诗非工字尤拙,荷子爱忘刚见喜。 夜来纵笔写恕斋,自笑黔驴技止此。 更求古刻访少作,颇记醉中曾诺唯。 旧书纷沓费搜寻,鱼钥未开尘事起。 呼童卷送三数轴,仅可障风同故纸。 新诗鼎来亟予和,颠字敢追张长史。 不须更投苦海中,一笑以还随弃毁。 径须推酒登南堂,朗咏白驹三四章。
sān huái zhū sūn yǒu shì   cái gāo wèi shí ěr  
zuò shī yóu néng bèi zhòng   duǎn zhāng piān réng  
jiě fēn shǐ 使 diào sān cùn shé   suí zhāng  
diāo è yóu wèi fēng chén   jiāo chī shàng ěr pán  
píng shēng xiàng hóu mén   háo jié wén fēng jìng zhān  
zhī jīn jiāo yóu diāo luò   lǐn lǐn shēn jiē zhì  
huái yīn mǎn tíng miǎo zài   jiǔ yíng ruán chéng  
bīn xiǎo lóu tài   shū chuān luò chéng  
ěr lái shēn zuò jiāo   gāo hǎo shān chéng èr měi  
wèi néng jiàn zhǎn lóu lán   xiù chuí cuī jìn  
biàn 便 jiāng xiù líng   shuí néng zhù jiǎo cháng ān shì  
西 mén xìng pèi róu wéi   liǔ gāo qiāng  
héng quán shì guī chái sāng   máo shèng dān ěr  
shī fēi gōng yóu zhuō   ài wàng gāng jiàn  
lái zòng xiě shù zhāi   xiào qián zhǐ  
gèng qiú fǎng 访 shǎo zuò   zuì zhōng céng nuò wéi  
jiù shū fēn fèi sōu xún   yào wèi kāi chén shì  
tóng juàn sòng sān shù zhóu   jǐn zhàng fēng tóng zhǐ  
xīn shī dǐng lái   diān gǎn zhuī zhāng zhǎng shǐ  
gèng tóu hǎi zhōng   xiào huán suí huǐ  
jìng tuī jiǔ dēng nán táng   lǎng yǒng bái sān zhāng