望雨

宋代 杨万里
云兴惠山顶,雨放太湖脚。 初愁望中远,忽在头上落。 白羽障乌巾,衣袖已沾渥。 归来看檐溜,如泻万仞岳。 霆裂大瑶瓮,电萦湿银索。 须臾水平阶,花坞失半角。 定知秧畴满,想见田父乐。 向来春夏交,旱气亦太虐。 山川已遍走,云物竟索寞。 双鬓愁得白,两膝拜将剥。早知有今雨,老怀枉作恶。
yún xīng huì shān dǐng   fàng tài jiǎo  
chū chóu wàng zhōng yuǎn   zài tóu shàng luò  
bái zhàng jīn   xiù zhān  
guī lái kàn yán liù   xiè wàn rèn yuè  
tíng liè yáo wèng   diàn yíng shī 湿 yín suǒ  
shuǐ píng jiē   huā shī bàn jiǎo  
dìng zhī yāng chóu mǎn   xiǎng jiàn tián  
xiàng lái chūn xià jiāo   hàn tài nüè  
shān chuān biàn zǒu   yún jìng suǒ  
shuāng bìn chóu bái   liǎng bài jiàng zǎo zhī yǒu jīn lǎo   huái wǎng 怀 zuò è