望峄山

元代 鲜于枢
东方巨镇宗岱宗,群山列侍臣妾同。西南崛起一万仞,却立不屈如争雄。 何年天星下天宫,坠地化作青芙蓉。 外如刻削中空同,阆风玄圃遥相通。我昔东游访青童,群仙招我游中峰。 悔不绝粒巢云松,失身误落尘网中。如今可望不可到,舣舟空羡冥飞鸿。 神仙可学事亦晚,安用屑屑悲秋蓬。吾闻峄阳有孤桐,凤皇鸣处朝阳红。 安得斲为宝琴献天子,为民解愠歌《南风》。
dōng fāng zhèn zōng dài zōng   qún shān liè shì chén qiè tóng 西 nán jué wàn rèn   què zhēng xióng
nián tiān xīng xià tiān gōng   zhuì huà zuò qīng róng
wài xuē zhōng kōng tóng   láng fēng xuán yáo xiāng tōng dōng yóu fǎng 访 qīng tóng   qún xiān zhāo yóu zhōng fēng
huǐ jué cháo yún sōng   shī shēn luò chén wǎng zhōng jīn wàng dào   zhōu kōng xiàn míng fēi hóng 鸿
shén xiān xué shì wǎn   ān yòng xiè xiè bēi qiū péng wén yáng yǒu tóng   fèng huáng míng chù zhāo yáng hóng
ān zhuó wèi bǎo qín xiàn tiān   wèi mín jiě yùn nán fēng 》。