往逸村雪中上船

宋代 张镃
东皇喜我出,恐无赋诗题。 夜呼姑射仙,尽把雪覆泥。 迎晨倚户观,冻雀恋树栖。 霙疎杂霰湿,未暇未高低。 体物非所长,意荡著语稽。 收兴入舆幔,护寒拥裘绨。 迢遥下豀步,登舟藓桥西。 摇兀略坐定,舻声已缘堤。 客船与渔篷,渐远离排挤。 皓色山上见,素光水中迷。 隔路望小家,绯桃篠枝齐。 茅檐果自乐,何必深堂闺。 春郊正须游,带酒寻村难。
dōng huáng chū   kǒng shī  
shè xiān   jǐn xuě  
yíng chén guān   dòng què liàn shù  
yīng shū xiàn shī 湿   wèi xiá wèi gāo  
fēi suǒ zhǎng   dàng zhù  
shōu xīng màn   hán yōng qiú  
tiáo yáo xià   dēng zhōu xiǎn qiáo 西  
yáo lüè zuò dìng   shēng yuán  
chuán péng   jiàn yuǎn pái  
hào shān shàng jiàn   guāng shuǐ zhōng  
wàng xiǎo jiā   fēi táo xiǎo zhī  
máo yán guǒ   shēn táng guī  
chūn jiāo zhèng yóu   dài jiǔ xún cūn nán