忘言

宋代 王安国
宋国旌孝子,东门毁以毙。楚王好细腰,后宫馁而殪。 物情信可怜,徇外易生死。身存宠可誇,亡矣安所恃。 吾今思彼哉,未足语释利。扰扰智惊愚,卑卑学阿世。 吹嘘出虹蜺,顿挫入尘滓。爱憎虽人为,荣辱乃天使。 恩无斯须怀,怨已塞天地。百年呼吸中,毫发谁豫己。 适者默然窥,阴阳驱意气。始终本何有,一息累万世。 由来适人适,宿昔多如此。喟余聊自欲,安得忘言士。
sòng guó jīng xiào   dōng mén huǐ chǔ wáng hǎo yāo hòu   gōng něi ér    
qíng xìn lián   xùn wài shēng shēn cún chǒng kuā wáng   ān suǒ shì    
jīn zāi   wèi shì rǎo rǎo zhì jīng bēi   bēi xué ē shì    
chuī chū hóng   dùn cuò chén ài zēng suī rén wéi róng   nǎi tiān shǐ   使  
ēn huái 怀   yuàn sāi tiān bǎi nián zhōng háo   shuí    
shì zhě rán kuī   yīn yáng shǐ zhōng běn yǒu   lèi wàn shì    
yóu lái shì rén shì   宿 duō kuì liáo ān   wàng yán shì