望溪侍郎以旧冬辱寄文抄兼令覆审未及复也度夏于越乃条上数纸附之以诗

唐代 全祖望
一编几洛诵,高蹈更谁京。经术老逾䔍,文词明且清。 低头拜腐史,放眼笑班生。尚有葑菲采,他山砺错情。 谬种横流甚,何时得廓如。试鸣涂毒鼓,更指越裳车。 斗柄依然揭,榛芜定可除。群免愚不揣,毒雾尚狂嘘。 昔年万夫子,一见辄知音。我亦四明客,同怀千载心。 蹉跎怜病骥,萧瑟叹焦琴。湜籍方僵走,何能效砭针。
biān luò sòng   gāo dǎo gèng shuí jīng jīng shù lǎo wén   míng qiě qīng      
tóu bài shǐ   fàng yǎn xiào bān shēng shàng yǒu fēng fēi cǎi   shān cuò qíng    
miù zhǒng héng liú shén   shí kuò shì míng gèng   zhǐ yuè cháng chē    
dǒu bǐng rán jiē   zhēn dìng chú qún miǎn chuǎi   shàng kuáng    
nián wàn   jiàn zhé zhī yīn míng tóng   huái qiān 怀 zǎi xīn    
cuō tuó lián bìng   xiāo tàn jiāo qín shí fāng jiāng zǒu   néng xiào biān zhēn